TÁC PHẨM ĐỈNG CAO

TÁC PHẨM ĐỈNG CAO
Bỏ vào dòng sông
Một giọt nước
Dòng sông vẫn chảy
Nước chẳng đổi màu
Nhấn vào nhận thức
Luồng tư duy hiện đại
Thơ ca một mạch nước ngầm
Sự xuất hiện những giòng thơ bức phá
Tác phẩm gọi là đỉnh cao
Ngôn ngữ mang nhiều màu sắc
Tiếng lòng xào xạc vỡ tung
Thơ hiện đại
Mang màu xanh của lá
Của gió núi mưa rừng
Của sông sâu biển lớn
Vũ trụ là hiện thân
Mang màu cờ sắc áo
Rực rỡ sắc màu
Giống như người tự sưống
Khai phá bước sinh tồn sáng tạo
Loài người bước vào vô ngôn
Dày đặc sắc màu hư ảo
Đất trời thoát khỏi vòng ràng buộc
Tự do tìm ý tưởng
Cho triết học trong thơ
Giòng cảm xúc
Tiếng lòng thay áo mơi
Rượu thơ thơ túi rượu bầu
Thôi cứ làm kẻ lãng du
Lang thang nhặt đôi điều cảm xúc
Bó chặt vào lòng tin
Cắm vào hồn cuộc sống
Lảng đảng với mây ngàn
Tìm một chút dư hương
Sâu lắng tình người
TN

YÊU ĐẾN VÔ CÙNG

YÊU ĐẾN VÔ CÙNG
Đêm trải lòng
Nhớ về anh
Khỏang cách đầy yêu thương lãng mạn
Không gian chiều
Tâm hồn lảng đảng
Nhớ đến lịm người
Tím tái một tình yêu
Quen biết nhau chi
Để bây giờ em ngóng đợi
Anh
Cánh chim lãng du
Làm trái tim em xao động
Sao anh không là nụ hôn
Mang về em hơi ấm
Êm dịu ngọt ngào
Làm xao động tìm em
Em muốn làm cánh chim
Mang trái tim yêu bay về phía anh nơi phương trời xa ấy
Gởi nụ hôn vội vàng
Lên đôi mắt anh yêu
Anh một đời lãng du
Con thuyền không bến đậu
Đến và đi
Cũng vội vàng bất chợt
Khúc tự tình chưa đủ ấm chăn đơn
Ngọt ngào rồi chia tay
Tình yêu luôn là quãng đợi
Yêu đến ngây người
Nhớ lắm một vòng tay
Đêm nay vắng anh
Một thoáng cô đơn em thấy mình lạnh quá
Khô cứng nỗi buồn
Tê cứng môi hôn
Về với em đi anh
Cữa ngõ vườn yêu đang trải rộng
Yêu đến vô cùng
Tất cả thuộc về anh
TN

LẢNG ĐẢNG TÌNH

LẢNG ĐẢNG TÌNH
Gã làm thơ
Viết bằng cảm xúc
Lời thơ nghẹn ngào ray rức
Lảng đảng tình
Trôi dạt
Kiếp hồng trần
Cứ mãi đa đoan
Lạc bước
Rơi vào vùng lốc xoáy
Nhớ điên cuồng
Ngây dại
Khuc ru tình đọng lại
Khô buồn
Sầu héo úa môi hôn
Đến để rồi xa
Những mối tình
Rơi vào miền hoan lạc
Cõi trầm luân
Sóng gió vật vờ
Lảng đảng
Một đời hư thực
Khúc ru buồn
Đọng lại những lo toan
Đêm ký ức
Như dòng sông khô cạn
Những phiến đá trơ buồn
Phẳng phiu
Lì lợm
Hoang tàn
Rách nát rêu phong
Mờ nhạt
Lãng đảng tình
Cỏ xót xa đưa
TN

Tuyển Tập Thế Thái Nhân Tình , HOẠ TIẾP VẦN ÔN “04”, Ta chơi đến lúc ngã hoàng hôn, Xướng hoạ dăm câu để thỏa…

Tuyển Tập Thế Thái Nhân Tình
HOẠ TIẾP VẦN ÔN “04”
Ta chơi đến lúc ngã hoàng hôn
Xướng hoạ dăm câu để thỏa hồn
Chẳng biết mai kia giàu hoặc khốn
Hay là mốt nọ lệ càng tuôn
Duyên vay một kiếp tình còn muộn
Nợ vướng ngàn đêm nghĩa vẫn buồn
Vạn lý dừng chân nhìn khắp chốn
Tìm đâu bạn hữu để ta .. ồn..
Tác giả: Huỳnh ngọc Tự
(ảnh giao lưu thơ Ninh Kiều)

NHỚ THU, Thơ Kiều Phong, 158, Hạ tan thu sắp đến rồi, Mây bay lơ lửng gió trôi cánh diều, Nhớ thu nhớ biết bao…

NHỚ THU
Thơ Kiều Phong
158
Hạ tan thu sắp đến rồi
Mây bay lơ lửng gió trôi cánh diều
Nhớ thu nhớ biết bao nhiêu
Nhớ mùi hoa sữa hương yêu dịu dàng
Nhớ ôi con nước mênh mang
Bên sông đàn vịt lang thang lượn lờ
Nhớ về cái tuổi mộng mơ
Chiều buông hai đứa hẹn chờ bên sông
Nhớ sao đồng lúa mênh mông
Hoàng hôn buông xuống ngắm trông bên này
Nhớ sao cơn gió heo may
Đêm về mong nhớ ban ngày đợi thu !

Bài hoạ
Yen Lai
Thương thầm hương sắc mùa thu
Trông cho đông cứ mộng du chẳng về
Dưới thu ước nguyện lời thề
Ngày nao hai đứa mẩn mê hương tình
Sương thu rớt gọi bình minh
Đưa tay em hứng lung linh sắc màu
Thoảng về ngan ngát mùa cau
Với lan, cúc, Huệ, thêm giàu hương thu
Phất phơ trong gió lau cù
Yêu sao yêu cả cánh dù ngày thơ
Thu về em cứ ngẩn ngơ
Vào ra trông ngóng, thẫn thờ thu ơi !

Tuyển Tập Nhân Tình Thế Thái, 92/, HOẠ TIẾP VẦN ÔN (03), Đôi khi thấy chán mỹ từ ôn, Lắm lúc làm ngây cũng đở…

Tuyển Tập Nhân Tình Thế Thái
92/
HOẠ TIẾP VẦN ÔN (03)
Đôi khi thấy chán mỹ từ ôn
Lắm lúc làm ngây cũng đở buồn
Nỗi nhớ muôn đời lòng khó trốn
Duyên sầu một thuở lệ còn tuôn
Vầng mây bảng lãng đi nghìn chốn
Ngọn gió phiêu bồng đến vạn thôn
Chợt thấy thu vàng che ước muốn
Vừa nghe giá lạnh phủ tâm hồn.
Tác giả; Huỳnh Ngọc Tự
Họa tiếp vần ôn (03)
TÌNH SẦU
Ôi đến bao giờ mới hết ôn
Bấy nhiêu thương nhớ, bấy nhiêu buồn
Giao tình thường bị người tình trốn
Khép lệ không ngờ giọt lệ tuôn
Lặng lẻ mây sầu giăng cuối chốn
Âm thầm trăng quạnh vướng đầu thôn
Nỗi đời ngang trái nào ai muốn
Thao thức từng đêm lạc mất hồn
Phan Huy Hùng

Tuyển Tập THẾ THÁI NHÂN TÌNH, 91/, HOẠ TIẾP VẦN ÔN, Một ồn

Tuyển Tập THẾ THÁI NHÂN TÌNH
91/
HOẠ TIẾP VẦN ÔN
Một ồn. Hai ồn lại ba ồn
Ta xướng ta chơi họa chữ ôn
Gió thổi phơi thây phơi cái rốn
Mây che phủ núi phủ đuôi chồn
Tiên nga tắm suối thân ngồn ngộn
Lãng từ đề thơ ý dập dồn
Hội ngộ bao đêm lòng cứ muốn
Mộng mơ mơ mộng tỏ tình khôn.
Tác giả: Huỳnh Ngọc Tự.
GIÀ MÀ HAM
Họa tiếp vần ôn bài 2 (thơ giải trí )
Cuộc sống ngày nay biết mấy ồn
Thân già ngẫm lại chẳng ra ôn
Chiều về trăng gió xoa xoa rốn
Tối lại mây mưa bắt bắt chồn
Ngán chén cơm nhà đành phải ngộn
Thèm tô phở chợ cực nên dồn
Già rồi ngặt nỗi lòng còn muốn
Bỏ mặc bên đường tiếng dại khôn.
Phan Huy Hùng
Bài họa:
TIẾNG ỒN …..
Mẹ vẫn la hoài cái lũ ôn
Đầu xanh tuổi trẻ đã xồn xồn
Được nuông chiều quá …sinh ra hỗn
Quen thói đua đòi ….hóa mất khôn
Trai lớn đến thì …mong tìm chốn
Gái vừa tới độ …bông hay nôn
Chớ ham của lạ thành hư đốn
Mua tiếng thị phi ….chuốc tiếng ồn
Thành Phamxuan
XT họa vui cùng bạn .
Họa nhanh vui chút thôi.
Huy Hùng
Thơ đọc qua rồi chửa kịp ôn
Lời hay ý lạ cứ thêm dồn
Xướng thì họa lại sao rằng hỗn
Đăng gặp “lai” liền vậy phải khôn
Lòng muốn – lòng vui lòng cứ muốn
Dạ nôn – dạ khỏe dạ nên nôn
Ô Môn tự có quê là vốn
Lặng lẽ vào thơ lọ phải ồn.
Phan Huy Hùng
Phan Huy Hùng
HOẠ TIẾP VẦN ÔN (03)
Đôi khi thấy chán mỹ từ ôn
Lắm lúc làm ngây cũng đở buồn
Nỗi nhớ muôn đời lòng khó trốn
Duyên sầu một thuở lệ còn tuôn
Vầng mây bảng lãng đi nghìn chốn
Ngọn gió phiêu bồng đến vạn thôn
Chợt thấy thu vàng che ước muốn
Vừa nghe giá lạnh phủ tâm hồn.
Tác giả; Huỳnh Ngọc Tự
Bài xướng
MỜI HOẠ VẦN ÔN
Đôi khi muốn ráp cái vần ôn
Chữ tục, câu thanh cứ dập dồn
Lắm kẻ ngông nghênh la tớ hổn
Vài thầy tế nhị bảo mầy khôn
Do trời tạo nghiệp ai thèm muốn
Bởi kiếp mê thơ nó cứ nôn
Mọt sách đôi câu về góp vốn
Mời nhau hoạ tiếp cái từ ồn ..
Tác giả: Huỳnh Ngọc Tự.
*** *** *** ***

THƠ ĐƯỜNG, Tuyển Tập Thế Thái Nhân Tình, 90/, MỜI HOẠ VẦN ÔN, Đôi khi muốn ráp cái vần ôn, Chữ tục, câu…

THƠ ĐƯỜNG
Tuyển Tập Thế Thái Nhân Tình
90/
MỜI HOẠ VẦN ÔN
Đôi khi muốn ráp cái vần ôn
Chữ tục, câu thanh cứ dập dồn
Lắm kẻ ngông nghênh la tớ hổn
Vài thầy tế nhị bảo mầy khôn
Do trời tạo nghiệp ai thèm muốn..
Bởi kiếp mê thơ nó cứ nôn..
Mọt sách đôi câu về góp vốn
Mời nhau hoạ tiếp cái từ ồn ..
Tác giả: Huỳnh Ngọc Tự Huỳnh
—————————————————————————-
Phan Huy Hùng Họa nhanh vui chút thôi.
Thơ đọc qua rồi chưa kịp ôn
Lời hay ý lạ lại thêm dồn
Xướng thì họa lại sao rằng hỗn
Đăng gặp “lai” liền vậy phải khôn
Lòng muốn – lòng vui lòng cứ muốn
Dạ nôn – dạ khỏe dạ nên nôn
Ô Môn tự có quê là vốn
Lặng lễ vào thơ lọ phải ồn.
Phan Huy Hùng

Tuyển Tập TÌNH NHỚ Q 08, 761/, TÔi RU EM, Tôi ru em, Trong cơn mê muộn màng, Ru em, Trong đêm lỡ làng , Ru em , Trong…

Tuyển Tập TÌNH NHỚ Q 08
761/
TÔi RU EM
Tôi ru em
Trong cơn mê muộn màng
Ru em
Trong đêm lỡ làng
Ru em
Trong đêm hạ tàn
Lòng nghe xốn xang..
Tôi ru em
Trong cơn mưa lạnh lùng
Ru em
Đêm sương mịt mùng
Ru em
Chia ly não nùng
Em xa nơi nghìn trùng
Tôi ru em
Đêm mưa thu tuổi buồn
Ru em
Bao năm đợi chờ
Yêu em
Con tim tôi dại khờ
Tôi ru em
Mây bay ngang bầu trời
Ru em
Phiêu du một đời
Ru em
Ta xin ru nghìn lời
Tôi ru em
Ru quên một cuộc tinh
Ru em
Buông trôi đời mình
Ru em
Tôi ru em trọn đời
Dẫu xa thật rồi!
Tác giả: Huỳnh Ngọc Tự

Tuyển Tập TÌNH NHỚ Q 08, 760/, RU CHÚT TUỔI BUỒN , Vung tay xé toạt màn đêm , Tìm sang chốn ấy gọi em quay về, …

Tuyển Tập TÌNH NHỚ Q 08
760/
RU CHÚT TUỔI BUỒN
Vung tay xé toạt màn đêm
Tìm sang chốn ấy gọi em quay về
Còn đâu dáng ngọc chân quê
Sương chiều nhuộm bạc tóc thề em tôi..
À ơi!
Tiếng gió ngập ngừng
Tiếc thương giấc mộng..nữa chừng xuân rơi
Người về phương ấy xa xôi Vấn
vương tuổi ngọc một thời trăng sao..
Gió đưa cành trúc rì rào
Cho lay động, cho xác xao má hồng
10 năm tình cũ còn không
Buồn vui bao nỗi..mênh mông bận lòng..
Ráng chiều đã ngã cuối dòng
Tuổi hồng bao nỗi thăng trầm bướm hoa
Ngày nao duyên dáng ngọc ngà
Giờ đây sương bạc.. mắt pha tuổi buồn
Duyên xưa dáng đã hao gầy
Tim còn gậm nhấm tháng ngày bên nhau…
Tác giả: Huỳnh Ngọc Tự