Ở tuổi gần đất xa trời 16 năm qua vợ chồng ông Cần bà Thu chưa có đêm nào ngon giấc khi nhớ về người con trai lưu lạc của mình

“Ở tuổi gần đất xa trời, 16 năm qua vợ chồng ông Cần, bà Thu chưa có đêm nào ngon giấc khi nhớ về người con trai lưu lạc của mình. Đều là người lao động về già, không có lương hưu, sống nhờ trợ cấp của hai con út, vợ chồng ông bà không dám nghĩ tới khoản tiền khổng lồ để làm thủ tục visa, mua vé máy bay, chuẩn bị các dịch vụ khi tới Mỹ để tìm con. Nhiều năm qua, bà Thu chỉ biết ăn chay, niệm Phật, đi chùa, mong run rủi làm sao giúp bà gặp được quý nhân, giúp bà nghe đâu đó, dù chỉ chút ít thông tin về con.
Người mẹ 71 tuổi nhìn ra phía cửa, đôi mắt mờ đục, giọng khàn đặc lại: “Trong những giấc mơ, tôi cứ thấy tôi đang ở Boston, Mỹ, ngay trước cửa bệnh viện mà con trai tôi đã nằm. Tôi chạy ào tới, mang tất cả những giấy tờ, hình ảnh về Lam, hỏi thăm con trai tôi và người ta nói cho tôi, Lam đang ở nơi nào. Lam có thể mất trí nhớ, có thể gầy yếu, dù như thế nào tôi vẫn nhận ra con….Chúng tôi sẽ đón con về, gia đình này, mái nhà này, quê hương con. Nhiều đêm tôi cứ nhẩm bài thơ Con cò và cầu trời cho con tôi bình an. Dù ở gần con. Dù ở xa con. Lên rừng xuống bể. Cò sẽ tìm con. Cò mãi yêu con. Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”… (trính bài của PV Nguyễn Thúy Hằng đăng trên Thanh Niên”).
Bài viết làm tôi nhớ lại duy nhất một người lên nhận giải thưởng của cuộc thi – là bác – đã không có nụ cười nào. Hôm đó hai bác đã rất âm thầm, lặng lẽ dù trong một buổi chiều đáng lẽ rất vui…
Chỉ muốn cảm ơn tất cả những mối lương duyên để còn thêm kỳ tiếp với nhiều hy vọng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *