TAN Phải nói bao nhiêu để xứng với đêm

TAN
Phải nói bao nhiêu để xứng với đêm
ngày mai tôi chết
tôi tiến dần về phía đó
phải giữ một hoàng hôn huy hoàng
phải để nước mắt dẫn đường
về phía đêm
Tôi bước thật chậm
lưng chống lại buổi chiều
chân cưỡng lại bóng đêm
tôi in dấu huy hoàng trên từng khắc
hoàng hôn hấp hối
tôi đi qua từng giây hấp hối
để nghe sự sống trở mình
Cho đến khi bóng tối hé miệng
trao nụ hôn đầu đời
nước mắt thôi nhỏ giọt lộ trình
dâng tràn hoà tan tròng mắt
rơi xuống như tâm nguyện cuối cùng
tôi để đêm đen lùa vào hai khoảng trống
thấm nhuần vị mát mù loà
Tôi bỗng đi nhanh hơn gió
thấy mình trải đầy sa mạc
mỗi hạt cát đều níu chân được
ở lại trọn đêm nay
Nỗi muộn phiền
là những đám mây trang điểm
trên tông màu huyền ám
mặt trong lạnh lẽo lòng đời
nỗi xót xa trải dài như con sông chưa từng bắt nguồn từ hiện hữu
tan
như chưa từng
chưa từng
chưa từng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *